Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

'Em đang ở với 1 đứa ngon lắm, trắng nõn'

lamtruyen.com Câu chuyện tình 'Em đang ở với 1 đứa ngon lắm, trắng nõn' "Em đang ở với 1 đứa ngon lắm, trắng nõn. Tý nữa phải cho nó bao nhiêu thì được hả anh? - Chú may nhé, thích nhé. Tý cho nó 500k rồi bảo là em cầm ít ăn tạm, hôm khác anh đưa thêm". Tôi năm nay 28 tuổi, hiện đã có chồng và con gái được 8 tháng tuổi. Tôi và chồng tôi quen và yêu nhau được gần 1 năm thì cưới. Trước khi gặp chồng tôi thì tôi cũng đã từng có người yêu được khoảng 3 năm và đã chia tay 4 năm rồi tôi mới yêu chồng tôi bây giờ. Khi mới quen nhau, tôi và chồng tôi cũng đã nói chuyện với nhau rất thẳng thắn về các quan điểm sống, cũng như chuyện tình cũ. Có 1 lần tôi còn tình cờ phát hiện anh có tin nhắn, nhưng lại cố tình giấu tin nhắn đó đi, khi tôi cố gặng hỏi bằng được thì anh trả lời rằng: "Đó là tin nhắn của gái karaoke mà lúc chưa quen em, anh hay đi lại, giờ họ cần tiền nên nhắn tin rủ anh đi ngủ để kiếm tiền". Lúc đó tôi đã rất sốc nhưng sau mấy ngày liền anh luôn tìm cách giải thích rằng đó chỉ là chuyện nhu cầu khi mà đã mấy năm anh không yêu ai. Anh cũng khẳng định sẽ không bao giờ có những chuyện đó nữa. Tôi cũng là người có suy nghĩ khá hiện đại và cởi mở nên tôi đã đồng ý cùng anh bỏ qua mọi chuyện trong quá khứ để cùng tiến đến tương lai. Trong thời gian yêu nhau, tôi lại tình cờ phát hiện ra anh lập 1 nick trên 1 trang web mai mối, kết bạn để làm quen những người con gái khác, họ nói chuyện, cho nhau số điện thoại và nick chat. Những điều tôi đọc được thì chỉ là những dòng comment làm quen hỏi han bình thường. Nhưng còn những gì họ nói với nhau qua YM hay điện thoại thì tôi không thể biết được. Tôi đã rất bình tĩnh để nghe lời giải thích của anh, thì anh bảo rằng chuyện đó chẳng có gì cả, chỉ là những lúc căng thẳng thì nói chuyện cho vui thôi, còn lại anh chưa gặp ai cả. Có những lần đang đi chơi với nhau thì điện thoại của anh hay có con gái nháy máy, có khi là bạn anh nhắn tin xin số điện thoại của gái gọi. Tất cả những điều đó tôi đều đã cho qua và yêu cầu anh đổi số điện thoại cũng như chấm dứt hết những mối quan hệ mờ ám đó. Anh đã nghe theo tôi, đổi số điện thoại và mọi chuyện tốt đẹp cho đến khi chúng tôi bàn tính đến chuyện làm đám cưới. Thời gian chuẩn bị đám cưới giữa chúng tôi liên tục xảy ra mâu thuẫn, có lúc thậm chí gần như chia tay nhau. Cũng trong thời gian đó tôi đã tin vào những lời anh nói rằng bố mẹ anh muốn có cháu bế bồng luôn trong năm nay, nên chúng tôi phải có con luôn mới kịp năm. Và tôi đã có thai trước khi cưới khoảng 3 tháng. Mặc dù tôi có thai nhưng tôi chẳng nhận được chút quan tâm nào từ phía gia đình anh (Bố mẹ anh vốn không đồng ý cho chúng tôi lấy nhau vì lý do không hợp tuổi). Chúng tôi vẫn cãi nhau liên tục, có lần giận anh quá mà tôi còn định kết liễu đời mình cùng đứa con trong bụng đi cho xong. Nhưng rồi đám cưới vẫn diễn ra, tôi đã thành vợ của anh. Khi thành vợ chồng rồi thì mọi thứ gần như thay đổi hoàn toàn, tôi không thể tìm được người từng yêu thương chiều chuộng tôi nữa. Anh trở nên khô khan và gia trưởng đến bất ngờ. Thực ra những điều này đã dần bộc lộ vào lúc chúng tôi đang bàn tính chuyện kết hôn nhưng tôi đã bỏ qua tất cả những điều đó. Tôi thật là mù quáng đúng không? Khi tôi có bầu khoảng 7 tháng thì tôi lại đọc được tin nhắn qua lại của anh với 1 người bạn nội dung như sau: Bạn anh: Em đang ở với 1 đứa ngon lắm, trắng nõn. Tý nữa phải cho nó bao nhiêu thì được hả anh? Chồng tôi: Chú may nhé, thích nhé. Tý cho nó 500k rồi bảo là em cầm ít ăn tạm, hôm khác anh đưa thêm. Bạn anh: Ok anh. Mà anh có qua làm tý không? Chồng tôi: Thôi chú cứ vui vẻ đi, anh đang đau vai thì làm ăn gì được. Tôi đã rất thất vọng vì anh đã hứa sẽ không dính dáng đến những chuyện đó nữa, vậy mà... A cũng biết tôi đã đọc được tin nhắn nhưng không có 1 lời giải thích nào. Hai chúng tôi dù ở cùng nhà, cùng phòng nhưng mấy ngày liền không nói với nhau 1 câu. Sau đó qua em gái anh mà chúng tôi mới nói chuyện với nhau. Anh nói rằng anh không làm gì sai nên không phải giải thích. Và rằng anh chưa bao giờ làm gì có lỗi với tôi cả, đó chỉ là tin nhắn của bạn anh thôi, anh phải trả lời vì đó là sĩ diện đàn ông này nọ. Tôi đã nói rất nhiều và yêu cầu anh hãy biết giữ lấy gia đình. Khi tôi đi sinh con thì anh ở trong viện với tôi được 1 đêm, còn lại 3 đêm thì anh về nhà ngủ. Chỉ có mẹ tôi ở lại chăm sóc tôi. Sau 4 ngày ở viện, tôi được về nhà. Sau đó 2 ngày, tôi có việc dùng laptop mới phát hiện ra những ngày qua anh liên tục vào 1 trang web khoe hàng, check hàng để xin số điện thoại. Tôi cũng xem tin nhắn trong điện thoại của anh thì là những tin nhắn gửi số điện thoại và pass của gái gọi cho 1 người khác. Lúc đó tôi thật sự rất suy sụp. Tôi mới sinh xong, sức khỏe còn rất yếu mà cả ngày chỉ có ôsin ở nhà trông 2 mẹ con tôi (mẹ đẻ của tôi ở xa phải về quê có việc, còn mẹ chồng thì giận và mắng tôi vì dám để chồng nằm dưới đất nên cũng về quê luôn), chồng tôi đi làm cả ngày mới về. Bây giờ nghĩ lại sao lúc đó tôi lại vẫn gắng gượng được có lẽ là vì đứa con thôi. Con tôi được 6 ngày tuổi thì tôi nói với chồng rằng tôi muốn ly hôn. Anh đã rất tức giận và quy cho tôi là tàn nhẫn, vừa đẻ con ra đã muốn con không có cha. Anh còn nói rằng hay đó không phải con anh, rồi đe dọa tôi rằng sẽ làm tôi mất việc và sẽ giành quyền nuôi con bằng được. Tôi làm sao dứt bỏ con tôi được, rồi cũng vì đứa con mới sinh, tôi lại tự bảo mình rằng hãy tin lời anh thêm lần nữa và coi như anh chỉ xem và hỏi hộ bạn anh thôi. Vậy mà chỉ mấy tháng sau tôi lại thường xuyên thấy những số máy của gái gọi trong điện thoại của anh. Tôi có thừa cách để biết được chắc chắn đó là số của gái gọi. Tôi đã nói thẳng với anh thì anh xóa hết những số điện thoại đó đi, cũng từ đó tôi không thấy được tin nhắn hay cuộc gọi nào đáng ngờ nữa. Nếu mọi thứ cứ như vậy trôi đi thì tôi đã quên đi hết những chuyện đó. Nhưng khoảng 2 tháng gần đây anh liên tục nhận được điện thoại của 1 nữ đồng nghiệp cùng phòng anh vào mỗi buổi tối. Cô ta chưa có chồng và ngày nào cũng nói chuyện với chồng tôi cả tiếng đồng hồ. Tôi ngồi ngoài đều nghe chồng tôi nói chuyện với cô ta về công việc nhưng thật sự tôi rất khó chịu khi chồng mình ngày nào cũng ôm điện thoại buôn với người phụ nữ khác lâu như vậy. Khi tôi lên tiếng với chồng tôi thì anh nói rằng tôi ghen vớ vẩn, rằng hết người hay sao mà lại đi ghen với đứa xấu như thế, rằng họ chỉ nói chuyện công việc, nói xấu sếp thì không thể nói chuyện lúc ở cơ quan được... Tôi cũng đã tự giải thích với mình như thế, nhưng mọi việc lại cứ làm tôi phải nghĩ xấu đi. Vì từ khi lấy nhau đến giờ anh chẳng còn tỏ ra quan tâm hay muốn giải thích để tôi tin điều gì nữa. Việc quan hệ vợ chồng của chúng tôi cũng khác hẳn lúc còn yêu nhau. Trước đây anh nồng nhiệt ham muốn bao nhiêu thì giờ anh giống như làm cho xong nghĩa vụ, có lúc tôi còn nghĩ anh hẳn đã thỏa mãn ở đâu rồi nên mới dửng dưng như thế. Chúng tôi chỉ có buổi tối là về nhà gặp nhau, nhưng anh hoặc là chơi điện tử, hoặc là buôn điện thoại với cô ta, nên mỗi ngày chắc chúng tôi chỉ nói với nhau được 1,2 câu về con. Khi tôi không chịu được nữa, tôi nói rằng anh hãy chấm dứt đi thì anh lại quay ra đổ cho tôi là tôi có điện thoại và tin nhắn lúc đêm hôm rồi xóa đi thì sao, trong khi chẳng hề có ai gọi điện hay nhắn tin cho tôi. Hiện giờ chúng tôi đang rất căng thẳng, anh thậm chí đi không về nhà ăn cơm mà không thèm nói với tôi 1 câu (trước đây dù giận anh không về thì cũng nhắn tin báo cho tôi). Tôi thật sự đang rất mệt mỏi vì sống cùng bố mẹ chồng vốn đã không hề dễ chịu, kinh tế cũng eo hẹp, ăn bữa nay lo bữa mai, mà chồng tôi còn như vậy. Nếu như không có đứa con ngây thơ này chắc tôi sẽ chẳng thể chịu đựng thêm được phút nào nữa đâu. Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Vá màng trinh tiếp 4 đại gia

lamtruyen.com Câu chuyện tình Vá màng trinh tiếp 4 đại gia Suy nghĩ suốt 3 ngày, tôi quyết định lặp lại phương án cũ. Tôi tìm đến bác sĩ trước đã vá màng trinh cho mình. Tôi hể hả dâng hiến cho sếp sự trinh tiết để lấy chức tước. Tôi là cô gái trẻ có ngoại hình rất bắt mắt. Dẫu chưa bao giờ có dịp đứng cạnh, song tôi biết, mình có chiều cao ngang tầm mấy cô hoa khôi. Tôi tự tin bởi làn da nâu tự nhiên, chứ không phải cất công đi nhuộm da như mấy cô gái hiện thời. Trên khuôn mặt tôi hội tụ rất nhiều điểm cộng: vừa búp bê, vừa thanh thoát, cao sang. Tôi còn là một trí thức chính hiệu đấy. Tôi đã tốt nghiệp loại khá tại một trường đại học dân lập. Bạn biết không, ở nước tân tiến như Mỹ, trường dân lập được đề cao hơn công lập nhiều. Vả lại, tôi hãnh diện vì đã lấy được tấm bằng đại học bằng chính năng lực của mình, chứ không phải mua điểm hay mua bằng cấp như một số cô "chân dài, óc ngắn" khác. Nói chung, nhìn nhận về bản thân mình, tôi là cô gái "chân dài và độ thông minh còn dài... hơn chân". Tiếc là, từ nhỏ đến lớn, tôi không thích làm người của công chúng. Thế nên tôi cũng chẳng ngó ngàng đến việc ghi danh trong một cuộc thi nhan sắc nào cả. Nếu không, với tổng số hàng trăm cuộc thi sắc đẹp hiện nay, kiểu gì, tôi cũng sẽ được nhắc tên trong khoảng 15 thí sinh đứng đầu của một cuộc thi nào đó. Chừng ấy thôi là đủ để nghiễm nhiên sánh bước cùng đại gia rồi. Dầu không vương niệm hay danh hiệu, nhưng với hàng loạt các ưu điểm: người đẹp, chân dài, có học thức, tôi quyết chỉ yêu và cưới với chàng trai nào mang tầm cỡ...đại gia. Cầu được ước thấy (đời tôi may mắn như thế đấy), các chàng đại gia lần lượt đến với cuộc đời tôi. Đại gia đầu tiên đến với cuộc đời tôi là con trai của một ông chủ buôn bán bất động sản đang ăn nên làm ra. Anh ấy cũng được bố cho tập rượt làm giám đốc của một công ty kinh doanh bất động sản thành viên trong tập đoàn mà bố anh làm chủ tịch hội đồng quản trị. Tôi và anh ấy đã yêu nhau với tất cả sự nồng say của mối tình đầu. Thương người yêu xinh đẹp mà sống chật vật trong mấy đồng tiền hàng tháng bố mẹ gửi, anh đã dẫn tôi đi mua sắm rất nhiều quần áo, giày và túi xách. Anh còn thuê riêng cho tôi một căn phòng đầy đủ tiện nghi để tôi phấn khởi mà chuyên tâm học tập tốt. Tôi đã trao cái quý giá nhất của đời người con gái cho người tôi yêu với sự mãn nguyện tuyệt đối. Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm, một ngày, anh nói với tôi, bố anh bắt anh phải sang nước ngoài lấy cho được bằng tiến sĩ kinh tế rồi về nước ông mới trao cho quyền lãnh đạo công ty. Vì tương lai của cả hai đứa, tôi bùi ngùi tiễn anh lên đường. Tôi đã mơ màng đến một viễn cảnh tuyệt diệu. Không lâu sau, anh gọi điện nói với tôi: "Anh xin lỗi, em quên anh đi, anh đã có bạn gái mới học cùng lớp, anh thực sự yêu cô ấy." Bầu trời sụp đổ dưới chân tôi. Tôi đã bị tổn thương, khóc và buồn suốt mấy tháng ròng. Rồi cô gái thông minh như tôi cũng nhanh chóng lấy lại được tinh thần. Một người bạn gái chơi thân với tôi đã giới thiệu tôi với một đại gia thực thụ, chứ không chỉ là con đại gia như người yêu cũ tôi đâu. Anh làm chủ tịch hội đồng quản trị kiêm giám đốc của một công ty xây dựng. Anh rất chiều chuộng tôi. Những gì tôi thích, anh chưa bao giờ từ chối. Tôi đã có hẳn 3 tủ quần áo hợp mốt do anh mua tặng. Thậm chí anh còn cho tôi chiếc xe máy LX để tôi tiện đi lại. Bạn biết vì sao anh ấy "kết" tôi đến vậy không? Đơn giản, trước lúc lên giường với anh, tôi đã bỏ ba triệu đồng để đi vá cái màng trinh của mình. Trước mắt anh, tôi là gái đẹp vẫn còn zin. Sau một năm cặp kè, tôi đề nghị chàng đại gia của tôi kết thúc chuỗi ngày yêu đương rong ruổi để cùng đến lâu đài hạnh phúc. Anh cười nhạo: "Em và cô bạn thân của em chỉ hợp để làm gái của anh thôi, chưa đủ phẩm giá để thành vợ." Tôi điếng người trước câu nói của anh. Tôi và anh quyết định chia tay không nối tiếc. Tôi trở thành "gái ngoan" chỉ chuyên tâm vào công việc để quên đi nỗi buồn sau chuỗi ngày bị đại gia xây dựng coi là "gái". Tôi cố gắng là người đến sớm nhất cơ quan và trở về nhà khi trời đã sẩm tối. Tôi dành ra 200% sức lực cho công việc của mình. Dầu vậy, công việc và chỗ đứng của tôi vẫn ì ạch, giậm chân tại chỗ. Một phó tổng giám đốc phụ trách chiến lược phát triển của công ty được điều động đến để thúc đẩy sự tăng trưởng vượt bậc của công ty. Tôi rất quý sếp vì anh thông minh trong chỉ đạo công việc, thân thiện với cấp dưới. Một lần, mọi người trong công ty đều đã đi làm về hết, tôi ở lại để hoàn thành nốt công việc còn dở trong bản kế hoạch cuối tháng. Sếp phó tổng giám đốc cũng đã ở lại để trao đổi công việc với tôi. Tôi đang hí hoáy ngồi gõ bàn phím làm bản báo cáo. Sếp bất ngờ ôm lấy tôi từ đằng sau. Sếp nói: "Anh rất thích cô gái vừa đẹp vừa giỏi giang như em. Chỉ cần em "cho" anh "cái trong trắng" của em, chức trưởng phòng này thuộc về em." Tôi đã đề nghị sếp cho tôi thời gian để suy nghĩ với lời đề nghị của anh. Tôi đã suy nghĩ suốt ba ngày và quyết định lặp lại phương án cũ. Tôi tìm đến bác sĩ trước đã vá màng trinh cho mình. Tôi hể hả dâng hiến cho sếp sự trinh tiết của tôi rồi lấy về chức trưởng phòng của công ty. Một cái giá mà cả tôi và sếp đều hài lòng. Mọi việc chẳng như tôi chờ đợi, mọi người trong công ty đồn ầm lên về chuyện tôi đổi tình lấy chức. Nó là một cú scandal đánh mạnh vào tôi. Tôi phải làm việc trong sự rè bỉu của đồng nghiệp. Tôi đã chịu hết nổi. Tôi quyết định nộp đơn xin thôi việc để giữ lòng tự trọng của một trí thức. Tôi rời xa Hà Nội, vào Vũng Tàu sinh sống. Tôi kiếm được một công việc tốt và phù hợp với năng lực chuyên môn. Tôi rất nhiệt tình tham gia các hoạt động cộng đồng. Tôi thấy con người mình đã thay đổi hoàn toàn. Tôi yêu cuộc sống nơi đây. Trong một lần làm tình nguyện viên cho một hoạt động từ thiện, tôi đã quen ông chủ khách sạn, là nhà tài trợ chính của chương trình tôi đang tham gia. Tôi và anh rất "hợp cạ" với nhau trong suy nghĩ. Chúng tôi đã yêu nhau tự lúc nào mà chính chúng tôi cũng chẳng xác định được nữa. Tôi hạnh phúc vì yêu anh và được anh yêu. Song, trái tim tôi xen những nhịp đập yêu đương nóng hổi là những phút giây loạn nhịp lo sợ, bởi qua những lần trò chuyện, tôi biết anh là người có quan điểm khá truyền thống về chuyện trinh tiết và hôn nhân. Ngày anh cầu hôn tôi, dường như trên thế giới này chỉ tồn tại riêng tôi và anh đang đắm đuối trong tình yêu đôi lứa. Chẳng thể nào diễn tả được hạnh phúc tột cùng trong trái tim tôi. Tôi quyết giữ bằng được cuộc hôn nhân này bởi anh là chàng đại gia tuyệt vời mà bao lâu tôi đã khao khát chờ đợi. Tôi đã đi vá màng trinh để có đêm tân hôn trọn vẹn với chồng. Và đây là lần cuối cùng, tôi hứa đấy, tôi phải giả dối trong việc dùng cái màng trinh nhân tạo nhằm bảo vệ cho cuộc hôn nhân của chân dài với đại gia. Tôi kể câu chuyện của mình nhằm muốn nói với chị em rằng: Lúc nào đàn ông còn cần đến màng trinh để đánh giá một người phụ nữ, lúc ấy chúng ta sẽ vẫn còn trinh, bằng cách này hay cách khác. Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Vợ tự nguyện ngủ với sếp để tôi được thăng tiến

lamtruyen.com Câu chuyện tình Vợ tự nguyện ngủ với sếp để tôi được thăng tiến Tôi sững người trước lời nói của vợ. Hóa ra tôi đã nhục nhã tiến thân bằng cách đổi lấy hạnh phúc của gia đình mình. Tôi thật không ngờ vợ tôi có thể vì tiền tài, danh vọng bán đi tất cả như vậy. Vợ chồng tôi bằng tuổi nhau. Người ta nói "bằng tuổi nằm duỗi mà ăn" nhưng thật sự, cuộc sống của vợ chồng tôi rất vất vả. Chúng tôi gặp nhau từ hồi còn là sinh viên. Học chung trường Đại học, gặp nhau ở hội đồng hương, chẳng mấy mà chúng tôi thân thiết rồi tình yêu chớm nở. Tôi vẫn nhớ ngày ấy, tôi thường đèo em đi dọc đường Thanh Niên xanh bóng cây mát rượi, nụ cười em giòn tươi làm lòng tôi ấm áp. Có những khi nghèo chẳng có nổi tiền ăn bữa cơm, hai đứa cùng nhau gặm bánh mì qua bữa. Tôi hỏi em: "Anh nghèo, lấy anh khổ lắm, em có chịu được không?". Bàn tay em ấm áp siết chặt lấy tay tôi: "Em không bao giờ bỏ anh đâu! Mình cùng cố gắng anh nhé!". Thế rồi, chúng tôi dã thực hiện lời hứa cùng nhau cố gắng ấy. Tôi và em làm đám cưới và cùng ở lại Hà Nội lập nghiệp. Nhưng kiếp nghèo mãi vẫn cứ đeo đuổi vợ chồng tôi. Cả hai đã 34 tuổi nhưng tình hình chẳng khá khẩm hơn được chút nào. Chúng tôi vẫn ở thuê trong một căn nhà cấp 4 vẻn vẹn 18m2 sâu tít tắp trong một ngõ chợ. Thời gian đầu đi làm, tôi cũng được đánh giá tốt và nhiều người nghĩ rằng tôi sẽ tiến xa. Thế nhưng, không hiểu vì số phận đen đủi hay vì không thức thời, không biết lươn lẹo, nịnh hót, càng ngày sự nghiệp của tôi càng đi xuống. Đến giờ tôi vẫn chỉ là một nhân viên bình thường với thu nhập thấp.Vợ tôi có thu nhập cao hơn tôi một chút nhưng cũng chỉ ở mức trung bình kém. Trong khi đó chúng tôi có rất nhiều khoản phải chi cho hai đứa con đang tuổi đi học. Gia đình tôi đôi lúc cũng có chuyện cần chúng tôi chi tiền. Cứ thế, chúng tôi sống chật vật và rất hay lâm vào khủng hoảng tài chính. Vợ tôi ngày càng khác xưa, em trở nên cáu bẳn, khó tính. Em lầm lì và rất ít cười. Đôi khi tôi nói chuyện với em nhưng em chẳng hề đáp lại. Bữa cơm gia đình nặng nề, chẳng còn chút hơi ấm. Em luôn ghen tị với bạn bè, rằng vợ chồng Q. mới mua ô tô, chồng H. mới tặng vợ chiếc dây chuyền kim cương, M. lấy chồng Hà Nội nên giờ cả họ được nhờ. Em lúc nào cũng than số phận mình khổ, chẳng được sung sướng như người ta. Nghe những lời ấy của em, thật sự tôi thấy rất buồn và mặc cảm. Tôi không trách em. Tôi biết, vì quá nghèo, quá khổ mà em trở nên như vậy. Tôi áy náy lắm vì mình là thằng đàn ông kém cỏi, không lo được cho gia đình, không chăm sóc được vợ con. Tôi chỉ biết cố gắng trong công việc. Nhưng trời vẫn chẳng thương tôi... Vợ tôi dù đã hai con, dù vất vả tất bật nhưng em vẫn rất đẹp. Thân hình thon thả, khuôn mặt đằm thắm của em rất thu hút ánh nhìn của người đối diện. Ngày hôm ấy, công ty tôi có buổi họp mặt gia đình, em nổi bật trong đám đông với bộ đầm trắng, mái tóc đen buông dài thật tinh khôi. Ai cũng trầm trồ khen em đẹp, mọi người trong công ty đều nói không biết tôi làm gì mà số may mắn lấy được vợ xinh như mộng. Tôi chỉ cười trừ, tôi thì nào có gì đâu, ngoại hình bình thường, lại nghèo, đi cạnh em tôi thấy mình thua kém quá! Ngay cả giám đốc công ty tôi cũng bị thu hút bởi em. Buổi tiệc ngày hôm ấy, sếp đến trò chuyện với em rất nhiều. Sếp cũng hỏi han cả tôi, một nhân viên quèn mà có lẽ ngày thường ông chẳng thèm nhớ mặt, thuộc tên. Sau ngày hôm ấy, tôi đột nhiên được sếp quan tâm hơn hẳn. Nhiều công việc quan trọng được giao cho tôi hơn. Tôi khấp khởi mừng thầm, về khoe vợ: "Nhờ em mà anh mới được sếp chú ý đấy!". Vợ tôi chẳng tỏ thái độ vui mừng nhiều, em chỉ nói tôi cố gắng thêm. Vợ tôi cũng thêm bận rộn, em hay phải đi làm nhiều hơn, những đợt em đi công tác cũng thường xuyên hơn. Công việc khởi sắc, vợ chồng có chút dư dả làm tôi rất mừng. Vợ chồng tôi chuyển từ căn nhà cấp 4 lụp xụp sang thuê một ngôi nhà nhỏ hai tầng, tuy cũng chưa có gì khang trang lắm nhưng cũng sạch sẽ, rộng rãi hơn. Vợ tôi cũng không phải đi chiếc xe số cũ kĩ của mẹ em cho từ xưa nữa, tôi tiết kiệm tiền mua được cho em một chiếc xe ga cho bằng bạn bằng bè. Dù em vẫn cứ ghen tị với những cô bạn lái ô tô của em, tôi cũng chẳng buồn. Cứ cái đà này, chẳng mấy chốc mà vợ chồng tôi sẽ khấm khá, ước mong ấy của em sẽ thành sự thật. Công việc của tôi quả thật thăng tiến như vũ bão, tôi được đề bạt lên chức phó phòng. Rồi đến khi bác trưởng phòng cũ về hưu, tôi được thăng chức làm trưởng phòng dù cho có một anh phó phòng khác có thâm niên, kinh nghiệm hơn tôi. Dù ngạc nhiên lắm nhưng tôi vẫn vui mừng tột độ. Tôi gọi điện khoe ngay với vợ, em chẳng mảy may tỏ ra sung sướng hay bất ngờ. em chỉ gọn lỏn: "Chúc mừng anh!". Từ ngày lên chức, tôi thấy mọi người trong công ty có vẻ xa lánh hẳn với tôi. Ai ai cũng nhìn tôi bằng con mắt dò xét. Thỉnh thoảng, tôi thấy mọi người đứng chụm lại bàn tán gì đó thì thào, nhưng khi thấy tôi, tất cả lại im lặng và tự động bỏ đi hết. Đầu tiên, tôi cũng chẳng để ý, nghĩ rằng mọi người chưa phục việc mình lên chức, dần dà rồi cũng sẽ quen thôi. Nhưng sự việc tiếp diễn lâu làm tôi thấy rất khó chịu. Tôi gọi một người chị vốn rất thân thiết với tôi trong cơ quan ra trò chuyện, hỏi khéo, gặng mãi chị ấy mới trả lời: "Có thật là chú không biết gì không. Cái M vợ chú cặp với giám đốc công ty mình từ lâu lắm rồi. Cả công ty đồn ầm lên mà chú vẫn ngáo ngơ thế này à?". Tôi chết đứng ngay tại chỗ. Chị đồng nghiệp vỗ vai tôi thương cảm: "Em hiền và lành tính quá em ạ! Em phải về xem lại vợ mình ngay đi nhé!". Mấy ngày liền, tôi vắt tay lên trán suy nghĩ, tôi không thể tin được là em lại làm như vậy với tôi. Tình yêu đẹp như mơ thời sinh viên, rồi bao nhiêu năm tháng đồng cam cộng khổ tan tành như vậy ư? Sau nhiều đêm dằn vặt, tôi quyết định hỏi thẳng vợ mình. Sau khi nghe tôi hỏi về lời đồn đại, em lặng im chẳng nói năng gì. Một linh cảm chẳng lành, tôi lao đến lắc vai em, gào lên buộc em trả lời tôi. Em bình tĩnh gạt tay tôi ra, ngồi xuống ghế nói: "Anh nói nhỏ thôi, không cần toáng lên làm phiền hàng xóm láng giềng! Đến giờ mà anh mới biết sao? Tôi tưởng anh đã biết, hiểu và chấp nhận chuyện đó từ lâu rồi chứ!". Tôi hoàn toàn bất ngờ trước câu nói trơ trẽn ấy của vợ. Không giữ được bình tĩnh, tôi đưa tay tát vợ một cái: "Cô nói vậy là sao, có ý gì? Tôi không ngờ cô lại đổ đốn, lăng loàn như thế!". Vợ tôi đứng phắt dậy, nhìn tôi nhếch mép cười: "Anh ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ đấy? Anh suy nghĩ kỹ lại đi! Anh tưởng với trình độ như anh mà có thể leo lên vị trí hiện giờ sao? Xin lỗi nhé, nhờ có con này tuột cái lai quần ra anh mới có ngày hôm nay đó! Đã vô dụng lại không biết điều!". Nói xong, vợ tôi dắt xe ra khỏi nhà, đi thẳng... Tôi sững người trước lời nói của vợ. Hóa ra lâu nay, tôi vẫn ảo tưởng về thành công của mình. Hóa ra tôi vẫn chỉ là thằng đàn ông hèn kém. Hóa ra tôi đã nhục nhã tiến thân bằng cách đổi lấy hạnh phúc của gia đình mình. Tôi thật không ngờ vợ tôi có thể vì tiền tài, danh vọng bán đi tất cả như vậy. Tôi quỳ gục trên sàn. Lần đầu tiên trong đời, giọt nước mắt đàn ông tuôn rơi. Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Ước mơ lầm lạc của tiểu thư khuê các

lamtruyen.com Câu chuyện tình Ước mơ lầm lạc của tiểu thư khuê các Là con gái sinh trưởng trong một gia đình gia giáo, bố từng là cán bộ lãnh đạo ở bệnh viện tỉnh Thái Nguyên, nhưng những bồng bột non trẻ trong cuộc sống đã khiến Lan Anh phạm tội lừa đảo và phá hỏng hạnh phúc của cả gia đình bé nhỏ của mình. ~ Thuở học trò lưu luyến Giữa trưa hè tháng 8, với cái nắng nóng oi ả, tôi hết sức ngỡ ngàng khi có một cuộc gặp mặt với các bạn cùng lớp. 12B6 của khóa học 1987 - 1989 trường Lương Ngọc Quyến năm ấy làm sao tôi có thể quyên? Ký ức trong tôi bỗng ùa về... Chủ nhiệm lớp tôi là cô giáo Thiện, phụ trách môn hóa học. Cô hiền lành như cái tên cô vậy, thế nhưng ngược lại lũ học sinh chúng tôi tinh nghịch nhất khối. Hôm chia tay cuối cấp, tất cả chúng tôi (cả nam lẫn nữ) chọn một khoảng sân trường trống dưới những rặng phi lao, ngồi quây tròn bên cây đàn ghi ta, hát hò nhảy múa ầm ĩ. Bỗng tất cả im lặng! Rơi vào lòng mỗi người một nỗi buồn khó tả của chia ly, chúng tôi ôm nhau khóc sụt sịt. Giờ đây, trước mắt tôi là các bạn của tôi, nhìn đứa nào cũng đĩnh đạc, nghiêm chỉnh. Cảm giác trong tôi dâng trào, tôi nhận ra khóe mắt mình cay cay, thực sự tôi không thể nào kịp ngăn nổi những giọt nước mắt lăn dài trên má. Dĩ nhiên, khi các bạn xin gặp tôi, cán bộ trại giam đã tạo điều kiện thuận lợi cho tôi được hưởng buổi thăm nuôi khá thoải mái. Bởi trong nhưng năm tháng ở đây, xét về quá trình lao động, cải tạo thi hành án. Tôi chấp hành mọi nội quy, quy chế cũng như quy định của trại giam đề ra, luôn gương mẫu đi đầu và tham gia tích cực các phòng trào thi đua... Chính vì thế, các kỳ xếp loại thi đua tôi được đánh giá cải tạo khá - tiêu biểu. Cho nên chúng tôi có nhiều thời gian hỏi thăm sức khỏe của nhau, trao đổi về công việc, sự nghiệp và gia đình... Riêng tôi lại chạnh lòng, buồn buồn, tủi tủi. Niềm vui, nỗi buồn đan xen lẫn nhau, đôi khi câu chuyện bị ngắt quãng nửa chừng bởi tiếng nấc nghẹn ngào. Mặt tôi đỏ bừng, nóng rát... Không hiểu tại cái nắng, cái nóng hay trước các bạn, tôi tự hổ thẹn với chính mình? Với cả các bạn nữa! Như hiểu được ý định của tôi, thằng Quang ôm lấy bờ vai, rồi xoa đầu tôi như một đứa trẻ và an ủi... Tôi muốn hét lên một câu nào đó! Rằng " Tớ nhớ các bạn". Rằng " Tớ đã sai! Vì tớ lạc lối! Nếu không, giờ đây tớ đâu phải gặp các bạn trong nghịch cảnh như thế này". Ừ, đã hơn 10 năm rồi còn gì! Những vệt nắng chói chang xuyên qua kẽ lá như cố tình rọi vào tôi, như thước phim quay chậm của cuộc đời ẩn chứa cả những điều tốt đẹp cả những điều uẩn khúc trên bước đường trượt ngã dẫn đến sai trái cần sửa đổi. ~ Những ký ức ấm áp, hạnh phúc về người cha tuyệt vời Tôi sinh ngày 21/10/1971 trong một gia đình cơ bản và nề nếp. Bố tôi là bác sĩ chuyên khoa thần kinh - Phó giám đốc Bệnh viện Đa khoa Thái Nguyên, mẹ tôi làm kế toán nghành bưu điện tỉnh. Nhà tôi có 3 chị em, tôi là chị cả trong gia đình dưới tôi là em gái và em trai út. Gia đình tôi sống trong cuộc sống đạm bạc, nghèo nhưng ấm cúng và hạnh phúc. Đối với xóm giềng, gia đình tôi là gia đình lý tưởng, bố tôi là lãnh đạo, tính tình hiền lành, liêm khiết đến vô cùng. Thời bấy giờ là thời bao cấp tem phiếu, hôm nào mẹ muốn đong gạo, hay thực phẩm, mẹ phải đèo hai chị em tôi ra cửa hàng từ sớm xếp viên gạch (đã được đánh dấu) thay cho số thứ tự của mình... Cửa hàng mở, mọi người chen lấn xô đẩy, hai chị em tôi thay nhau nhưng không lại được với đám đông đó, tôi nhỏ thó bị đánh bật ra ngoài là lẽ đương nhiên... Nhiều hôm chị em tôi ứa nước mắt phải về không. Hoặc khi đến lượt chỉ còn vài miếng thịt đầu thừa đuôi thẹo vẫn phải mua. Mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng tôi có ý thức sớm, có trách nhiệm với gia đình, tôi thương bố, thương mẹ đi trực suốt. Có nhiều đêm bố mẹ đi trực trùng nhau chỉ còn ba chị em tôi ở nhà. Tôi cần cù chịu khó, trước cửa nhà tôi có mấy thửa ruộng, tôi lội xuống mò cua bắt cá, coi như cải thiện cho gia đình... Theo tình hình chung của đất nước ấy rất nhiều gia đình phải ăn ngô độn sắn, hạt mạch bột mỳ... gia đình tôi cũng nằm trong số đó. Dù bố mẹ là công viên chức nhà nước với đồng lương có hạn, song ông bà vẫn nuôi ba chị em tôi ăn học đến nơi đến chốn. Tôi nhớ, khi bố tôi làm phụ trách giáo vụ trường Đại học Y, có lần phụ huynh học sinh vào xin điểm. Vâng, vẫn là thời bao cấp! Nói đến bánh kẹo chỉ biết khi Tết đến mọi nhà mới có nói chi đến ngày thường. Mẹ tôi để dành mấy cân bột mỳ và đường, cố mua thêm chục trứng gà mang ra lò thuê học làm bánh bích quy hình con cá. Đêm giao thừa hoặc có khách sang chúc Tết mới bỏ ra ăn, như thế đã gọi là xa xỉ lắm rồi... Nhưng họ đem theo túi bánh kẹo, bố tôi đã từ chối bảo họ mang về, trong khi chị em tôi đứng lấp ló cửa buồng, tay chân vân vê tấm rèm, mắt nhìn hau háu vào túi quà. Biết bố không nhận, chị em tôi chạy vội vào một góc xô đè lên nhau... Phần vì cảm thấy buồn, phần vì cảm thấy ngượng, xấu hổ nhiều hơn... Khó khăn nối tiếp những khó khăn. Bắc Kạn là quê hương tôi, ông bà nội ngoại, cô, dì, chú, bác sinh ra đều sinh sống ở đó. Tất cả đều nói bằng ngôn ngữ của dân tộc Tày, ở nhà sàn, nhà gỗ, sinh hoạt bằng nước suối, nước mương, nhiều ngô đỏ, bí xanh và măng rừng, nghèo nàn và lạc hậu, trẻ nhỏ mùa đông không đủ ấm, người già lao động vẫn vác gùi trên lưng. Cả xã Tân Lập và dòng họ, ai cũng tự hào khi có người nhà là bác sỹ giỏi chữa bệnh làm trên tỉnh. Các cụ già thường kể cho tôi ngày xưa ông nội tôi còn cấm bố tôi không được đi học, cũng chỉ vì bố tôi là anh trai cả trong gia đình có 7 anh chị em. Bố tôi đi học coi như là mất đi lao động chính, không có người tìm gỗ dựng nhà, lên rẫy làm nương. Bố tôi lên huyện học, thỉnh thoảng có về nhưng không dám về nhà, chính bà nội giấu diếm thỉnh thoảng cho bố tôi ít bạc trắng làm học phí... Mỗi lần bố cho tôi đi cùng về thăm quê, mọi người lại tìm đến nhờ bố khám bệnh và cho thuốc. Hay mỗi khi người ốm đau họ lại lên thành phố ở nhờ nhà tôi để chữa bệnh, cho nên nhà tôi cứ nửa tháng đã hết gạo là thường xuyên. Nặng lòng với quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình, năm đó, bố tôi đã chọn quê hương làm đề tài nghiên cứu y học về bệnh bướu cổ. Bố tôi chụp rất nhiều ảnh về những người già miền núi bị bướu cổ vì thiếu muối I ốt... Và đề tài ấy bố đã phát biểu trên đài Bắc Thái (dĩ nhiên là bằng tiếng Tày). Mấy mẹ con tôi và vài người hàng xóm lắng nghe bên cái đài ra-đi-ô cũ kỹ, dù tôi chẳng hiểu gì mấy nhưng rất tự hào về bố. Bố đã dạy bảo cho tôi rất nhiều điều ngay từ lúc còn nhỏ trong cuộc sống thường ngày, cách nói năng, nếp ăn, ý ở... Cách chào hỏi khi có khách vào nhà chơi mà không có bố mẹ ở nhà... không được ngồi ngang hàng với người lớn. Đến nhà bạn chơi không được ngồi đầu giường, không tùy tiện vào buồng riêng... Bố tuy rất thoải mái cưng chiều nhưng ngược lại bố cũng rất nghiêm khắc, rèn giũa tôi vào nề nếp nhất định... Tôi cứ ngỡ rằng, bố sẽ ở bên tôi, ân cần che chở cho tôi và gia đình nhỏ bé này mãi mãi... suốt cuộc đời... ~ Sóng gió cuộc đời Một buổi sáng, tôi cùng em gái tới trường (tôi lớp 12, em lớp 10). Thấy mấy đứa bạn cũng là con của các cô, các chú trong cơ quan bố tôi xì xào bàn tán rằng bố tôi bị tai nạn. Tin này được thông báo trong giao ban buổi sáng. Chị em tôi chạy một mạch về nhà theo đường tắt, thông báo tin dữ cho mẹ. Mẹ tôi cuống cuồng thu xếp chăn màn quần áo để vào với bố tôi. Nhưng không, sự thật còn phũ phàng hơn cả thế. Bố tôi đã đột tử trong một chuyến đi công tác tại Hà Nội, ở tuổi 47. Bố tôi đã ra đi khi còn sung sức, bỏ lại sau lưng người vợ khốn khó cùng 3 đứa con thơ dại đang tuổi ăn, tuổi học. Tôi không tin, không tin đó là sự thật. Hình ảnh của bố trước khi đi công tác tôi còn nhớ như in, bố ăn vội bát cơm do mẹ nấu, dặn dò chị em tôi phải nghe lời mẹ khi bố vắng nhà. Bố đi bộ và luôn mang theo chiếc gậy. Bố đeo một bên là nải gạo nếp để thỉnh thoảng bố ăn trưa tại cơ quan, một bên là túi mướp. Bố bảo: "Nhà mình trồng được nhiều, để bố mang xuống bếp cấp dưỡng". Và bố bảo: "Bố đi một tuần, rồi bố lại về...". Bố thật tệ vì bố không giữ lời hứa với mẹ tôi và ba chị em chúng tôi. Một tuần của bố là mãi mãi... Nhiều đêm tôi mơ bố vẫn thường gõ cửa mỗi đêm đi trực về. Hay vì bố chỉ đi công tác xa thôi, chứ không phải bố đã rời xa tổ ấm này vĩnh viễn... Hình ảnh của bố trong tôi sao mà giản dị đời thường đến thế? Linh cữu của bố được đặt nghiêm trang trong hội trường lớn. Tất cả đều xót xa, thương tiếc! Nỗi đau nào cũng qua đi, gánh nặng trên vai mẹ thêm đầy. Dẫu biết gian nan muôn phần nhưng mẹ vẫn cố gạt mọi buồn phiền, thay cả phần cha lo cho chúng tôi. Biết mẹ vất vả gồng mình lăn lộn với cuộc sống, chị em tôi cũng không dám mải chơi nữa. Học một buổi, một buổi đi về, ngoài giờ ôn bài cũ, chị em tôi tranh thủ kiếm cho mẹ ít củi đun, tưới cho mẹ luống rau, hộ mẹ nấu cơm, chăn lợn. Tuổi dậy thì, mẹ lo cho tôi mải nhảy dây chơi đùa, mẹ chỉ bảo cho tôi từng li, từng tí. Ngày tốt nghiệp lớp 12, mẹ dậy nấu cơm nắm cho tôi, nắm kèm theo gói muối vừng dặn dò, vỗ về tôi: "Mẹ thương con lắm, nhưng mẹ nghèo, mẹ chỉ có vậy thôi, làm bài thi cho tốt con nhé!". Tỗi đã vấp ngã ngay tại chính nơi bố tôi đã sống một đời chân chính Sau tốt nghiệp, thực sự niềm ước ao lớn nhất trong tôi là được khoác áo Blu trắng như bố, nhưng tôi đã thi trượt khi thi vào Đại học Y lần đầu. Có thể sự ra đi đột ngột của bố đã ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý, tinh thần của tôi. Cũng có thể khi đó tôi chưa chuẩn bị kỹ càng về kiến thức. Cũng vào năm đó, tôi thi vào trung cấp kế toán theo nghề của mẹ. Ra trường, tôi dễ dàng xin được việc làm ngay tại bệnh viện (nơi cha tôi đã từng công tác). Trong khi các bạn cùng trang lứa với tôi phải chờ đợi xin việc làm... Tôi rất sung sướng được làm việc cùng các chú, các cô bạn bè cũ của bố tôi. Nhưng cũng buồn vì hình ảnh của bố theo tôi trong mọi lúc mọi nơi... Phòng làm việc bố trước đây đã thay thế bằng người khác. Một hôm tôi được chị tạp vụ gọi lên. Chị tốt bụng đưa cho tôi tập ảnh cũ của bố. Vào biên chế chính thức là lúc tôi đủ tuổi xây dựng gia đình. Anh là mối tình đầu của tôi, hơn tôi 6 tuổi, anh là anh trai của đứa bạn thân học cùng tôi suốt 3 năm phổ thông trung học. Như bao vợ chồng khác, đủ 9 tháng 10 ngày, tôi vô cùng hạnh phúc khi đón bé trai kháu khỉnh chào đời. Cháu tên Phong, cái tên do chính em gái tôi đặt cho nó, "Phong" là gió sẽ mạnh mẽ. Ai cũng mong muốn sau này Phòng lớn lên sẽ mạnh khỏe vững vàng trước phong ba bão táp... Những năm tháng ấy có thể đối với vợ chồng tôi là đẹp nhất trong đời. Hạnh phúc giản dị trên chiếc xe đạp mi ni. Chồng tôi vừa đưa tôi đi làm vừa đưa con đi nhà trẻ nghèo nhưng ấm cúng, giàu tiếng cười... Nhưng không phải ai trong đời đều đi trên thảm cỏ xanh mà không gặp phải chông gai. Tôi không còn là cô bé tuổi 18 thơ ngây đầy mộng mơ nữa. Đó là những lo toan của cuộc sống, với bộn bề công việc. Chồng tôi đi bộ đội, sau khi xuất ngũ, không xin được việc, nay việc này mai việc khác không ổn định. Những hôm anh đi làm ăn xa, một mình tôi ôm con ở nhà. Tôi rất sợ cái cảm giác đơn lẻ ấy! Vắng hơi ấm của anh, tôi luôn bị yếu mềm. Chỉ cần nghe tiếng tắc kè kêu đầu nhà thôi là tôi đã run bắn lên, tim đập liên hồi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nói gì những đêm trở trời mưa con sốt cao, mình tôi loay hoay gọi người đưa con vào viện cấp cứu. Có thể bước ngoặt của cuộc đời tôi bắt đầu từ những nguyên nhân vụn vặt đời thường ấy. Tôi vẫn yêu chồng thương con. Nhưng trước cuộc sống thực tế, tôi đã dần dần đánh mất khái niệm " Một túp lều tranh hai trái tim vàng " Tôi không thể cứ ngồi mãi gặm nhấm những từ ngữ đó được. Tổ ấm của tôi là mái nhà tranh đơn sơ được lợp bằng lá cọ, bên trái nhà ông bà nội. Có lần bị đổ vách, nhiều đêm vợ chồng tôi nằm trong nhà mà còn đếm được sao rơi. Thậm chí những đêm không có điện, sáng ra nhìn trên người con không biết bao nhiêu nốt muỗi đót, lòng tôi xót xa vô cùng. Và tôi tìm cách thoát ra cái sự đó. Vì mưu cầu cuộc sống, tôi đã đánh liều với số phận mà không hay mình đang chệch hướng, đang lún sâu vào bóng tối. Tôi đã đi ngược lại khuôn mẫu cơ bản nhất của gia đình. Tôi đã không mẫu mực như cha, không cần cù như mẹ. Tôi không đấu tranh được chính mình, không đủ tỉnh táo một cách toàn diện. Do bị lôi kéo, tôi đã lợi dụng chức vụ cùng hai người nữa rút tiền quỹ bệnh viện của bệnh nhân nộp tiền viện phí. Vâng, con người không thể tự chọn cho mình một nơi sinh ra, nhưng có thể chọn cho mình một cách sống. Con người không chịu rèn luyện khả năng chịu đựng và bản lĩnh ý chí vượt qua nên đã gục ngã trước cám dỗ của đồng tiền, làm mất đi phẩm chất đạo đức của con người. " Lưới trời lồng lộng", bàn tay không thể che được mặt trời... Lẽ tất nhiên, cái gì đến ắt sẽ phải đến! ~ Những ngày sám hối... Một sáng thứ tư, khung trời mờ mịt, tôi sa lưới pháp luật. Bánh xe chia cắt thành đôi ngả. Tôi bỏ lại sau lưng người thân bạn bè, người chồng yêu thương, đứa con nhỏ thơ dại (Con trai ngoan nước mắt hai hàng, thương con lắm nhưng biết làm sao được? Buổi chiều đó, con phải thi cuối năm học, 3 môn liền, liệu có làm được không? Chắc ngoại sẽ thay mẹ đưa con tới lớp). Đầu óc tôi mông lung... Miên man... Nghĩ suy Nó gọi "Mẹ ơi!" Tôi nghe như tim mình bị vỡ nhịp. Nó đâu biết người mẹ của nó là xấu xa, tồi tệ. Tôi ân hận, đến tận bây giờ vẫn chưa hết ân hận. Bao năm qua, tôi đã chôn chặt nơi sâu thẳm trái tim mình. Tôi đã tự viết rất nhiều lần về cuộc đời tôi mong được chia sẻ với cộng đồng. Nhưng tôi viết rồi lại tự xé bỏ đi, bởi tôi nghĩ cuộc đời mình có gì hay đâu chứ. Chỉ có hôm nay khi nỗi đau của tôi đã lắng xuống, là lúc tâm tôi được tĩnh nhất, tôi mới mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật. Mục đích của tôi chủ yếu là được nói lên sự hối cải của mình. Dù biết không phải ai cũng dễ gì thông cảm, bỏ qua những hành động sai trái của tôi. Song khi bản thân tôi đã thẳng thắn trải lòng mình, thì tôi chấp nhận tất cả những lời đàm tiếu, dị nghị về tôi... Đơn giản là tôi đã cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm, tôi không có hàm ý nào khác là chỉ được tâm sự - chia sẻ và những lời cảm thông chân thành! Bài viết của tôi hoàn toàn đúng với sự thực - việc thật - con người thật - cuộc sống thật của tôi. Sở dĩ không phải ngẫu nhiên mà tôi ca ngợi người cha, người mẹ của mình (dù con cái có ca ngợi bố, mẹ mình tốt đẹp một chút thì cũng có gì là quá đáng). Ở đây tôi muốn nói rằng: Tôi ân hận bởi tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình tốt đẹp, nhưng tôi không biết giữ gìn, tôi đã bôi nhọ lên thanh danh của bố tôi. Tôi phụ lòng mẹ mang nặng đẻ đau, cái bào thai được ấp ủ nuôi dưỡng trong lòng mẹ nó hoàn hảo khở mạnh. Mẹ đâu biết và ngờ rằng khi nó trưởng thành đủ lông đủ cánh, nó mang lại tâm hồn đen tối. Tôi đã tự đánh mất đi cơ hội tốt nhất của mình, khiến tôi mãi day dứt kéo theo sự khổ đau do tôi tự chuốc lấy, mất đi sự nghiệp công lao bố mẹ dạy dỗ nuôi ăn học. Gia đình tôi khổ lây bị mang tiếng, bị cười chê, con tôi đến trường cũng bị bạn bè chế giễu, tôi đã đánh mất tuổi thơ của nó... Không có tôi, gia đình nhỏ bé ấy cũng tan thành mây khói, đổ nát như đống gạch vỡ. Chồng tôi đã bán tất cả những gì có thể, mong bù đắp lại những gì tôi gây ra. Hai bàn tay trắng, anh và con tôi về nương tựa bên nội. Cảnh gà trống nuôi con, vì đau buồn trước việc làm của tôi, anh đã suy nghĩ miên man sinh bệnh hiểm nghèo, anh đã ra đi ở tuổi 36. (Còn nữa) Lan Anh (Trại giam Phú Sơn 4) Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.5)

lamtruyen.com Câu chuyện tình Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.5) Cả người cô như đông cứng thành băng khi những tiếng chuông điện thoại cứ ngân dài trong vô vọng. Người phụ nữ muốn được làm một công thức thử để minh chứng cho sự chắc chắn của mình là nhu cầu chính đáng. Nhưng sau khi có được sự chắc chắn một trăm phần trăm rồi thì dường như họ vẫn không tài nào chấp nhận và thỏa mãn điều đó. Chặng đường từ nhà tới công ty dài khoảng mười cây số. Đã có rất nhiều lần cô ước rằng, công ty ở ngay kế bên nhà mình để việc đi lại được thuận lợi và có thể sẽ tiết kiệm một khoản tiền xăng hay tiền bảo dưỡng xe cộ. Vậy mà ngày hôm nay, cô thấy con đường này quá ngắn khiến thời gian cô nghĩ về đứa bé đang mang trong bụng mình chẳng được bao nhiêu. - Hôm nay cô Tâm Lan đi làm trễ quá! - Bác bảo vệ vừa giúp cô kéo cửa kính vừa gửi một lời chào xen lẫn cả sự nhắc nhở. - Dạ. Con chào bác. Nhà con bữa nay mắc công chuyện ạ. - Ừ. Vào nhanh đi. Tâm Lan cười ngượng ngùng rồi rón rén từng bước về bàn làm việc của mình bằng lối cửa sau. Cô từ ngoài cửa kính nhìn vào phòng làm việc, phát hiện ra trưởng phòng còn đang bận trao đổi gì đó với vị thư ký. Cô liền khom người lại rồi cẩn thận luồn vào lối cửa. Sau đó giống như những nhân viên đi làm muộn khác, tranh thủ lúc trưởng phòng quay người đi sẽ nhanh chóng lui về chỗ ngồi. Hoàng Ngân đã phát hiện ra, cô vừa định mở miệng hỏi han thì Tâm Lan đã ra ký hiệu hãy lặng im. Hoàng Ngân chun mũi và đưa tay gãi đầu vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tâm Lan ngồi ngay ngắn vào bàn làm việc. Cô lấy tay xoa xoa trước ngực và thở mạnh như một điệp viên vừa đi làm nhiệm vụ về. - Sao Hoàng Minh gọi điện thoại tới công ty nói em bị bệnh nên nghỉ làm hôm nay? Ông này đúng là chiều vợ quá đáng. - Hoàng Ngân nhíu chân mày dò hỏi. Đồng thời cô ấy cũng đem một xấp thư mới của độc giả trong ngày hôm nay để lên bàn làm việc của Tâm Lan. Cô nói tiếp. - À em đưa luôn cho chị phần thư của độc giả ngày hôm qua nhé. - Dạ? - Giọng Tâm Lan lớ ngớ. - Em sao thế? Bộ em bị bệnh thật à? - À à, em không sao. Em chỉ bị đau đầu chút thôi. Còn chuyện thư độc giả ngày hôm qua, em... em chưa làm xong nữa, chị ạ. - Thôi. Em bệnh thì nghỉ, có sao đâu nào. Để chị chuyển tập thư này qua bên bé Hoa làm vậy. Em cố gắng hoàn thành việc ngày hôm qua càng sớm càng tốt nhé! - Dạ. Em cám ơn chị. Hoàng Ngân mang xấp thư ngày hôm nay qua bàn làm việc của Hoa, cô gái mới được nhận vào làm việc và dặn dò tỉ mẩn về công việc trả lời thư độc giả. Ngay lập tức, Tâm Lan nhanh chóng ấn tay vào nút start trên case máy tính. Cô sẽ không vào những trang báo mang tính chính trị hay giá cả thị trường, thậm chí là cả những trang báo dành cho phụ nữ xem hôm nay mặc gì hay nấu món gì như mọi hôm. Cô bắt đầu lên google và tìm kiếm những điều liên quan đến sản phụ. Vì quá chăm chú và mải mê với niềm vui của bản thân mà cô không biết rằng, Hoàng Ngân đã đứng ở phía sau từ rất lâu. Cô rời mắt khỏi màn hình vi tính và cười gượng gạo, hai bên bầu má ửng hồng càng làm vẻ đẹp từ khuôn mặt trái xoan của cô thêm cuốn hút. - Em có tin vui nữa phải không? Chúc mừng vợ chồng em . - Hoàng Ngân cười tươi. - Em... Không phải thế đâu. - Tâm Lan vội xua tay. - Chị biết đấy, những lá thư từ độc giả của chúng ta gửi về, họ thật nhiều tâm sự và luôn đưa ra những câu hỏi khó nhằn. Chúng khiến em lúng túng... - Thật vậy ư? - Hoàng Ngân nhếch môi lên cười vẻ nghi ngờ. - Mà không biết bao giờ chị mới được nếm thử niềm hạnh phúc của một người phụ nữ có gia đình nhỉ? Được mặc váy bầu này. Được cùng chồng đi mua sắm mỗi chiều cuối tuần này. Hay cùng nhau chăm sóc đứa bé và nhìn chúng lớn lên mỗi ngày nữa nhỉ? - Giọng cô rầu rĩ nhìn Tâm Lan. Nhưng ngay sau đó, cô lại vội vàng chuyển ngay sang chủ đề khác. - Tâm Lan! Đi ăn trưa rồi uống café luôn không? - Dạ? Bây giờ đi luôn ạ? - Ừ! Thì chị em mình nghỉ sớm. Khoảng nửa tiếng nữa cũng đến giờ nghỉ trưa rồi còn gì nữa? - Vâng. Tâm Lan gãi đầu ngượng ngùng. Chính bản thân cô cũng không ngờ mình lại tới chỗ làm vào lúc công ty sắp đến giờ nghỉ trưa thế này. Trước khi đi, cô không quên tắt hết những trang web mà mình vừa mới truy cập. Đồng thời, cô cũng cho hết tài liệu và chiếc túi xách vào ngăn kéo khóa lại. Cô tự nhắc nhở mình trong giờ ăn trưa nhất định sẽ phải nói chuyện này với Hoàng Ngân. Tâm Lan liên tục đưa tay sờ lên bụng mình. Chẳng có gì cả. Hoàng Ngân thấy bụng cô vẫn phẳng lì, vậy mà Tâm Lan vẫn thường xuyên đưa tay lên bụng, xoa xoa, rất nhẹ nhàng. - Em đang đau bụng đấy à? Hay là tới tháng? Giọng Hoàng Ngân lo lắng. Cô nghĩ Tâm Lan đang đau bụng thật bởi cô chưa có một tí kinh nghiệm nào về người phụ nữ khi mang thai hay hiểu tâm lý của sản phụ khác với người phụ nữ vẫn còn đang độc thân ở những điểm nào. Có chăng cũng chỉ là mớ lý thuyết mà cô nghe được trong phòng thu mỗi lần Tâm Lan trả lời thư bạn đọc. Cô cũng tự gõ vào đầu mình: "Một người phụ nữ mà không hiểu một chút khái niệm nào về định nghĩa của gia đình mà lại muốn có chồng. Thật là ngu ngốc. Thật là ngu ngốc". - Dạ không. Em thấy đói. Sáng em ngủ dậy trễ rồi tới công ty luôn mà. Nhưng thực ra trong suy nghĩ, Tâm Lan luôn trong trạng thái tưởng tượng. Đứa bé hiện giờ đang trong bụng của cô, nó sẽ thế nào nhỉ? Vài milimet, sẽ bằng một hạt gạo? Rồi đứa bé sẽ lớn lên, một centimet, mười centimet hay hai mươi centimet nhỉ, sẽ bằng một gang bàn tay của cô ư? Hay còn lớn hơn nữa vào những tháng thứ năm, thứ sáu... rồi tới ngày lâm bồn. Tâm Lan cúi đầu xuống, cười tủm tỉm một mình. - Em thật là... Đừng tưởng lấy chồng rồi mà là xong nhé. Phải duy trì nhan sắc đấy, cô gái ạ. - Hoàng Ngân trề môi, trong lòng cô hơi buồn một chút khi nghĩ về người bạn thời đại học tên Hoàng Minh. - Dạ. Mà chị Ngân? Bao giờ chị mới chịu cưới thế? Đừng có nói với em là chị sẽ theo chủ nghĩa độc thân đấy nhé. - Chị à? Cưới ai nhỉ? Ai cưới mình đây? - Hoàng Ngân bật cười, nhưng nụ cười lúc này có phần gượng gạo và ánh mắt phảng phất một nỗi buồn thầm kín. - Đừng xạo. Trưa hôm qua em thấy hết rồi. Mà số điện thoại lạ đó là của ai vậy ta? - Tâm Lan cố nói bằng giọng hài hước nhất có thể như để khai thác thêm thông tin về đối tượng mới của người bạn đồng nghiệp. - À... - Hoàng Ngân gật gù như vừa nhớ đến một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu trong quá khứ. - Hơn hai tháng hẹn hò, tụi chị cảm thấy không hợp và chấm dứt vào buổi tối ngày hôm qua, em à. - Vì sao ạ ? - Tâm Lan vẫn tiếp tục nối dài câu chuyện, nhưng bàn tay cô không thôi sờ lên bụng mình. Chính xác là, cô đang chạm vào đứa bé. - Chị hút thuốc lá trước mặt anh ta. Còn nữa, khi cùng nhau uống rượu ở trong bar, anh ta lại không phải đối thủ của chị. Thật điên rồ, anh ta bảo rằng mình không thích những người phụ nữ quá ư là mạnh mẽ. Tâm Lan siết chặt bàn tay Hoàng Ngân. Ánh mắt cô rất dịu dàng và gửi cái nhìn chứa đầy sự cảm thông, niềm tin yêu tới chị đồng nghiệp. Hai người phụ nữ nắm chặt tay nhau đi bộ dưới con đường rợp nắng. - Bây giờ chúng ta phải ăn trưa. Đừng nghĩ đến đàn ông. Họ thật là phiền toái. - Chẳng lẽ Hoàng Minh đã làm gì khiến em giận? À không, mới sáng nay anh ta còn điện thoại tới công ty xin phép cho em nghỉ ốm cơ mà. Anh ấy rất chu đáo và yêu em. - Không đâu. Anh ấy luôn hoàn hảo như chị vẫn biết đấy. Nhiều khi em chỉ ước, giá như anh ấy chẳng phải là thiên thần thì tốt biết bao nhiêu. Giọng Tâm Lan nhỏ nhẹ. Hoàng Ngân cũng cảm thấy mơ hồ về câu trả lời của cô nhưng không thắc mắc thêm nữa. Xung quanh chỉ còn tiếng xe cộ qua lại trên con đường Pasteur đông đúc, hay tiếng chim ca lảnh lót cùng cơn gió xào xạc thổi từng cơn. Cả hai người đều đang nghĩ về Hoàng Minh, người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt trong veo, rất sáng, con ngươi màu hổ phách đẹp vô cùng, cả vầng trán cao bướng bỉnh vô hạn hay khóe môi mỏng hơi nhếch lên tạo thành vòng cung hoàn hảo, đầy cuốn hút. Cuối cùng thì họ cũng đến quán ăn bệt trên đường Alexander, Tâm Lan ngán ngẩm nhìn vào quán cơm mà mọi ngày cô cùng Hoàng Ngân vẫn thường ăn. Những đám nhân viên văn phòng vào giờ nghỉ trưa bắt đầu ùn ùn kéo tới. Những chồng ghế xanh đỏ được cô bé phục vụ chia lẻ ra từng chiếc, xếp kín cả ngoài vỉa hè, cả ở trên bồn cây. Mùi thịt kho tàu, mùi tanh của hải sản, mùi mắm tôm,cả mùi nước hoa rẻ tiền nữa... Chúng quyện với nhau, xộc vào mũi khiến cổ họng cô bắt đầu nôn nao, khó thở. - Hôm nay, chị em mình đổi món được không? - Ừ! Chị cũng vừa định đưa ra ý kiến này. Hay ăn mì sủi cảo nhé. Tâm Lan gật đầu mặc dù món mì sủi cảo không hợp khẩu vị với cô cho lắm. Nhưng Hoàng Ngân lại vừa mới chia tay một cuộc tình chỉ vẻn vẹn trong vòng hai tháng nên cô cũng không nỡ chối từ. Ăn trưa xong, Hoàng Ngân lại kéo Tâm Lan đi mua đồ ở ngay gần đó. Tâm Lan cũng vui vẻ tư vấn cho Hoàng Ngân xem chiếc áo này hợp ở màu sắc nhưng kiểu dáng thì không, hay chiếc váy kia có màu sắc ô kẻ đẹp nhưng hình như là quá ngắn, không phù hợp nơi công sở... Cuối cùng thì Hoàng Ngân cũng ra về với hai bịch lớn trên tay. Còn Tâm Lan thì từ chối khéo: "Tháng trước em đi mua đồ mà đã dùng hết đâu" .. Nhưng đến lúc đi qua shop thời trang dành cho bà bầu thì bước chân Tâm Lan lại rất chậm chạp. Đến giờ nghỉ trưa ở văn phòng, Hoàng Ngân cùng đám bạn đồng nghiệp tranh thủ vào facebook tám chuyện, hay chơi game. Trong khi đó, Tâm Lan vẫn ngồi ở ngoài sảnh lớn của tòa nhà, một tay xoa bụng, một tay giữ khư khư chiếc điện thoại. Dường như cô vẫn đang trông chờ về một điều gì đó trong vô vọng. Không có một cú điện thoại nào của Hoàng Minh vào bữa trưa như mọi ngày. Cũng chẳng có một dòng tin nhắn hỏi thăm như mọi hôm. Dường như cô cảm thấy, thiếu anh một giờ thôi cũng đủ làm trái tim cô như đóng băng, chẳng thể nào thở nổi. Chần chừ mãi, cô cũng nhấn nút gọi cho Hoàng Minh trước khi trở lại phòng thu. Cô không biết mình sẽ phải nói gì sau khi anh bắt máy, nhưng chắc chắn cô phải nghe thấy giọng anh, dù chỉ là câu từ chối qua loa như: "Anh đang bận, lúc khác mình nói chuyện nhé!" . Nhưng chỉ có những tiếng chuông ngân dài trong vô vọng... Cả người cô như đang đông cứng thành băng, những dòng nước mắt tuôn ra có lẽ vì thế mà cũng trở nên lạnh giá... (Còn nữa) Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Tôi quyết định lấy gái bán hoa về làm vợ

lamtruyen.com Câu chuyện tình Tôi quyết định lấy gái bán hoa về làm vợ Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi "lấy vợ về làm đĩ". Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi "lấy đĩ về làm vợ". Và tôi đã hạnh phúc. Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỷ khi nhất quyết phải lấy gái trinh. Tôi đã từng qua một chuyến đò. Vợ cũ của tôi còn zin trăm phần trăm khi chúng tôi đến với nhau. Đêm tân hôn, nhìn giọt máu đỏ thấm trên ga giường trắng, tôi hạnh phúc vì mình đã lấy được người vợ trinh tiết, ngoan hiền đúng như ước nguyện. Ôm em vào lòng, tôi thì thầm: "Cảm ơn em đã giữ gìn đến tận giờ phút này cho anh!". Cuộc sống hôn nhân lúc đầu rất đầm ấm, vui vẻ. Buổi sáng tôi đèo em đi làm. Buổi trưa, cơ quan cách xa nhà không về được, em gọi điện hỏi tôi ăn gì chưa, dặn dò tôi không được bỏ bữa, nhớ ăn uống đủ. Chiều về hai đứa lại đèo nhau ra chợ, rồi cùng về nhà nấu nướng. Ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi tuy đơn sơ, mộc mạc mà hạnh phúc biết chừng nào. Giông bão xảy ra khi một ngày, tôi phải đi công tác xa nhà, lại đúng vào sinh nhật đầu tiên của vợ từ ngày chúng tôi lấy nhau. 12 giờ đúng ngày sinh nhật em, tôi gọi về chúc mừng. Nghe em thút thít nói nhớ tôi mà tôi nghẹn lòng. Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện nhờ thằng bạn thân ở nhà mua giùm tôi một bó hoa lớn đến tặng em để an ủi em đôi chút. Chuyến công tác ấy tôi hoàn thành nhiệm vụ trước một tuần so với kế hoạch. Vì muốn vợ bất ngờ, tôi không chờ đến sáng để về xe cơ quan mà bắt chuyến tàu đêm chỉ để về bên em sớm hơn vài tiếng. 5 giờ sáng, tôi về đến nhà và bất ngờ khi xe máy của bạn tôi đang dựng trước cửa. Tôi nhẹ nhàng mở cổng và đi lên phòng hai vợ chồng. Tôi chết đứng khi thấy vợ tôi và bạn thân của tôi đang lõa lồ quấn lấy nhau ngủ say như chết. Tôi phát điên lên, nhảy vào dựng thằng bạn dậy và xông đến đấm nó. Vợ tôi lao vào can ngăn. Em quỳ xuống níu tay tôi khóc... Tất cả là do cái ngu của tôi đã nhờ bạn tôi đến tặng hoa và an ủi em hôm sinh nhật. Ngày hôm ấy, vợ tôi quá cô đơn và tủi thân, hai người đã không cưỡng lại được. Tôi đau đớn vô cùng vì bị hai người thân yêu nhất của mình phản bội. Đau khổ hơn nữa, cô ấy còn là mối tình đầu của tôi. Tôi đã đặt biết bao tin yêu vào tình cảm ấy, vậy mà... Tôi tìm quên trong cờ bạc, chìm sâu trong men rượu. Cuối cùng, vợ tôi không thể chịu được nữa và đưa đơn ly dị. Cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc khi tôi chỉ mới 27 tuổi, chỉ sau vài tháng chúng tôi kết hôn. Tôi càng thêm hận đời, chẳng quan tâm làm việc mà càng ngày càng đổ đốn. Ngày nào tôi cũng lang thang ở các quán bar chơi bời đến sáng. Một thời gian, tôi còn tìm quên đau khổ trong ma túy. Cha mẹ rồi bạn bè khuyên bảo nhưng tôi không đoái hoài, chẳng thèm để vào tai. Cuộc sống của tôi cứ chìm trong màn đêm như vậy. Cho đến một ngày, tôi gặp L. Khi ấy, em đang bị một đám du côn đánh ở bên đường. Máu anh hùng nổi lên, tôi lao vào cứu em. Sau đấy, tôi cũng bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. L đưa tôi đang mê man vì trận đòn về nhà chăm sóc. Bàn tay em mềm mại vuốt nhẹ trên trán tôi. Đã lâu lẳm rồi tôi mới nhận được sự quan tâm của một người phụ nữ. Khi tỉnh dậy, câu chuyện của L làm cho tôi cảm động. Em sinh ra trong một gia đình nghèo khó, lại đông con. Là chị cả, không được học hành tử tế, em phải ra thành phố làm việc giúp gia đình từ khi mới 15 tuổi. Cuộc đời xô đẩy em vào con đường nghiệt ngã, em trở thành gái làng chơi. Sau này, em gặp được một người khách nhân hậu giúp em thoát khỏi chốn này, các em của L cũng đã lớn, có thể tự lo cho bản thân. L bỏ nghề, làm công nhân cho một nhà máy ở vùng ven đô. Tuy cuộc sống có khó khăn nhưng trong sạch. Tối ấy, lũ du côn theo đuổi đánh em là do vợ của một khách cũ nghĩ em vẫn còn qua lại với chồng mình nên thuê để dọa em. Đêm ấy, trong vòng tay của L, tôi tâm sự hết với em chuyện đời mình. Tôi khóc nức nở như một đứa trẻ, tâm hồn tôi cuối cùng cũng được xoa dịu. Tôi khâm phục L vì em đã dũng cảm bước ra từ bóng tối để sống tiếp. Nhìn lại mình, tôi thấy mình thật hèn hạ khi cứ mãi chìm trong đau khổ, tự mình chôn vùi cuộc đời. Những ngày tháng sau đó, tôi quyết tâm làm lại đời mình. L luôn bên cạnh tôi những lúc khó khăn ấy. Có những khi tôi lên cơn thèm thuốc, L ôm chặt lấy tôi khóc và luôn miệng an ủi. Đôi khi, em đưa bàn tay cho tôi cắn toét máu, cho đến khi tôi dứt cơn nghiện. Sau khi cai thành công, tôi và L dốc hết vốn liếng của hai đứa mở một quán cà phê nho nhỏ. Trời còn thương hai chúng tôi, quán ngày càng đông khách, cuộc sống cũng khấm khá dần. Hai đứa càng có động lực để cố gắng. Tuy đã sống chung như vợ chồng từ lâu nhưng chúng tôi vẫn chưa kết hôn chính thức. Với L, tôi nảy sinh một tình cảm sâu đậm, vừa là yêu, vừa là thương, vừa là biết ơn, đồng cảm. Tôi quyết định cho em một danh phận, không muốn người ngoài dè bỉu chúng tôi cặp kè, bồ bịch. Ngày tôi dẫn em về nhà, mẹ tôi sau khi nghe câu chuyện của L đã thẳng thừng đuổi em ra khỏi cửa. Mẹ tôi gào khóc chửi tôi ngu, rước "cave" về nhà. Tôi quyết tâm thuyết phục mẹ. Có những lúc rất căng thẳng, mẹ tôi nói sẵn sàng từ mặt tôi nếu tôi lấy L. Dù L nói em không cần danh phận gì, chỉ cần ở bên tôi cả đời, tôi vẫn không muốn để em bị thiệt thòi. Cho đến một ngày, tôi ... cùn. Tôi nói với mẹ tôi: "Xin mẹ hãy xem lại con trai mẹ! Con đã từng cờ bạc, rượu chè, thậm chí hít ma túy. Mẹ nghĩ rằng con có thể lấy được những cô gái "trong sạch" như mẹ muốn ư? Có người chịu giúp con, bên con cả đời như L là con đã may mắn lắm rồi. Vả lại, L chính là người đã cứu vớt đời con. Con đã quyết rồi, mong mẹ đồng ý nhận L là con dâu". Nói rồi, tôi dẫn L đi đăng kí kết hôn dù cho mẹ tôi vẫn còn phản đối kịch liệt. Hôn lễ của chúng tôi đơn giản, chỉ có vài người bạn đến chung vui nhưng thật sự rất hạnh phúc. Một năm sau, L sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh. Mẹ tôi có thể từ mặt con trai, con dâu bà nhưng lại không thể nhẫn tâm từ mặt đứa cháu đích tôn. Bà chấp nhận hòa hoãn với vợ chồng tôi để được gặp cháu. Dần dần, sự tảo tần, hiếu thảo, biết cư xử của L đã lấy được cảm tình của mẹ tôi. Gia đình tôi cuối cùng cũng đã được trọn vẹn. Đến nay, gần 10 năm qua đi, tôi đã làm bố của hai đứa trẻ. Cuộc sống của tôi tuy không dư dả nhưng đầm ấm. Quá khứ xa xưa của cả tôi và vợ đều đã lùi xa vào dĩ vãng. Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi "lấy vợ về làm đĩ". Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi "lấy đĩ về làm vợ". Và tôi đã hạnh phúc. Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỉ khi nhất quyết phải lấy gái trinh. Bến đỗ của đời tôi đâu phải là cái màng mỏng manh ấy mà là một người chung thủy biết yêu thương, chăm sóc chồng con. Đó mới là điều mà một người đàn ông cần tìm kiếm! Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com

Vết trượt dài của con gái phó giám đốc

lamtruyen.com Câu chuyện tình Vết trượt dài của con gái phó giám đốc Dù mẹ là ai, có thế nào đi chăng nữa thì đối với con, mẹ vẫn là người mẹ duy nhất Bị kết án 16 năm tù, với một cô gái có cuộc đời êm ấm như Lan Anh, đó gần như là bản án của địa ngục. Nhưng người phụ nữ đó đã biết đứng dậy đúng lúc, đã biết sống xứng đáng hơn với tình cảm mà mình nhận được từ những người thân. Những ngày mới bị bắt, tôi gục ngã thực sự, đất dưới chân tôi như bị lún xuống, trống trải... Nếu như không có những người bạn, người chị ở trong trại giam động viên, có lẽ tôi đã không thể sống nổi. Tôi rất sợ những đêm đông gió rét trong trại giam. Những đêm như thế, tôi thấy nơi đây thật lạnh lẽo. Tôi thường nghe vọng ở đâu đó có tiếng con trai tôi thảm thiết gọi: "Mẹ ơi ". Khi đó, lòng tôi xót xa như chìm trong bể muối. Tôi đã gào khóc rất nhiều, những tiếng khóc xé tan màn đêm. Tôi nhớ thương con không người che chở, vắng hình bóng cha, xa tình thương mẹ. Những lúc như thế, trái tim tôi như nghẹt thở. Tôi ước mình sẽ biến thành con chim nhỏ bay qua ô cửa sổ để về bên con, vỗ về ầu ơi như ngày con còn bé nhỏ. Có cán bộ trực gác đêm thấy tôi như thế đã đến bên cửa sổ động viên, an ủi tôi: "Thương con thì hãy nghĩ cho con. Nó đã thua thiệt nhiều, chắc nó rất cần mẹ". Tôi thường ôm những lá thư của con tôi trong mỗi giấc ngủ. Những lá thư con viết: "Con nhớ hơi ấm của mẹ, con thèm vòng tay âu yếm của ba, nhiều đêm con phải cắn chặt môi ngăn tiếng nấc... nhưng mẹ hãy yên tâm cải tạo, con hứa sẽ là đứa con ngoan. Dù mẹ là ai, có thế nào đi chăng nữa thì đối với con, mẹ vẫn là người mẹ duy nhất, yêu thương nhất trên đời của con. Mẹ cứ coi như khó khăn trước mắt chỉ là một phần trải nghiệm của cuộc sống, mưa thôi rơi sẽ đem về hạt nắng" . Tôi đã khóc vì không thể ngờ rằng đứa con bé nhỏ của mình có thể viết ra những dòng chữ từng trải và hiểu biết đến thế. Sau khi tôi bị bắt, mẹ tôi giận tôi vô cùng. Mẹ không thể tin tôi đã giấu kín việc tày trời của mình, không cho mẹ biết đến tận phút cuối cùng. Bởi trong mắt mẹ, tôi luôn là một đứa con gái chịu thương, chịu khó, ngoan hiền, biết suy nghĩ. Nhưng mẹ đã tha thứ cho tôi tất cả. Bất cứ người mẹ nào dường như cũng vị tha như thế. Tôi xa mẹ đã hơn 10 mùa trăng. Mẹ vẫn luôn bền bỉ bên tôi. Không lần nào gặp gia đình mà tôi không thấy mẹ. Lúc thì mẹ luộc cho tôi nồi sắn, lúc thì trảy cho tôi trái mít đầu mùa bảo là quà quê mang vào chia cho các bạn cùng phòng. Từ quán nước ven đường, mẹ chắt chiu vì con, vì cháu. Mẹ có thể thiếu, có thể đói, nhưng mẹ không thể để con gái mẹ, không để cháu mẹ bị thiếu đói bao giờ. Mái tóc mẹ giờ mỗi lần gặp, tôi lại thấy bạc thêm. Những sợi tóc bạc đó, có nhiều lắm những sợi bạc vì tôi. Tôi nhớ năm hết Tết đến, mẹ lo tôi chưa về được. Mặc cho thiên hạ đua nhau sắm Tết, mặc cho đào nở, mặc cho nhà hàng xóm lên câu đối, mẹ vẫn cố đan cho xong chiếc áo mùa đông. Sáng mùng 3 Tết, mẹ một mình đạp xe vượt mấy chục cây số lên thăm tôi. Tôi bảo mẹ: " Sao mẹ cực vậy? ". Mẹ lại cười hiền: "Mẹ buồn vì nhớ con. Ước gì con được về sớm". 16 năm tù, đó là hình phạt lớn nhất cho những sai lầm của tôi. Tôi không đổ lỗi cho ai mà chỉ tự trách mình. Chỉ vì những đồng tiền bất chính mà tôi phải trả giá, suốt đời mang kiếp sống long đong, đâu thấy giàu sang đến lượt. Tôi học văn không giỏi, tôi không biết làm thơ, câu chuyện của tôi không cường điệu, không thêu dệt. Thường thì người ta đậy lại những cái xấu xa của đời mình nhưng qua bài viết này, tôi muốn cố gắng đối mặt với nó, dù tôi biết mỗi lần như thế, nỗi đau lại trở lại trong lòng tôi và những người thân của tôi. Tôi sẽ phải viết bài này, và có thể ai đó sẽ dành cho nó một cái tên gọi: " Vết trượt của con gái ông phó giám đốc bệnh viện" hay "tự sự của người đàn bà bất hạnh" hay "Sự hối hận và niềm tin hướng thiện"? Nếu được lựa chọn, tôi xin lựa chọn cả ba. Những người bạn thuở học trò đến thăm tôi ở trại giam, bỏ qua khoảng cách, bỏ qua những lỗi lầm của tôi, bỏ qua mặc cảm về việc tôi là một kẻ tù tội, mặc áo sọc, ăn cơm tù, đã khiến lòng tôi trào lên nỗi xúc động. Niềm vui của tôi sẽ thật trọn vẹn nếu cuộc gặp mặt này có thêm người bạn thân của tôi mà tôi đang mong ngóng, chờ đợi suốt 10 mùa heo may. Chúng tôi đã cùng nhau học cấp I, cấp II, cùng nhau theo nghề kế toán, công tác cùng nhau tại bệnh viện. Có thể bạn đã quên tên tôi. Cũng có thể tôi đã chết trong lòng bạn. Vì những gì tôi đã làm khiến bạn đã không thể tha thứ cho tôi? Bạn đừng nhầm là tôi đang trách bạn. Là tôi đang tự trách chính tôi đấy thôi. Vì tôi trót lầm đường lạc lối nên mới ra nông nỗi này. Mảnh đất trại giam đã cảm hóa những con người như chúng tôi. Những cán bộ trại giam đã kiên trì giáo dục, cảm hóa chúng tôi. Giờ đây tôi trở thành một người yêu lao động. Tôi tìm niềm vui trong công việc lao động hàng ngày. Thấy cây lúa trổ bông, mầm khoai tự mình rẽ đất nhú dậy, tôi lại thấy hạnh phúc và yêu thêm cuộc đời này. Tôi ước gì giá như ngày đó tôi có cái Tâm sáng, tố chất con người tôi không vẩn đục, bàn tay tôi không nhúng chàm đen... Giá như tôi không ham hố giàu sang trên đồng tiền của người khác, không vấp ngã trong nghề nghiệp, thì chắc tôi cũng như các bạn bè tôi, đã có gia đình cơ bản, sự nghiệp vững chắc. Nhưng cuộc đời chẳng cho người ta cơ hội để "giá như". Ở trong trại giam, dù mất đi quyền công dân, tôi vẫn có cảm giác mình có quyền làm một con người, là nhờ tình yêu thương và sự tâm lý của các cán bộ trại giam. Ngày quốc tế phụ nữ, Ban giám thị tổ chức mít tinh tạo điều kiện cho các chị em phạm nhân được gặp gỡ, được nói đến những câu chuyện về phụ nữ và cảm thấy mình được tôn vinh. Những ngày như thế này, chúng tôi cảm thấy tự hào vì dù chúng tôi là ai đi nữa, chúng tôi cũng vẫn là một người phụ nữ, một người chị, một người mẹ, với vẻ đẹp có từ muôn thuở. Tôi nhớ những đêm thi Tiếng hát tình đời, những đêm thơ nhạc của phạm nhân, những đêm thi nét đẹp Phú Sơn do Ban Giám thị trại tổ chức. Nhờ những buổi gặp gỡ, giao lưu đó, chúng tôi đã học cách phấn đấu, rèn luyện mình trong chính môi trường trại giam. Ở đây chúng tôi được học về chính trị, học tập làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, học giáo dục công dân và học nghề. Những ai không biết chữ, sẽ được học lớp xóa mù chữ. Chúng tôi đã dần xóa đi những mặc cảm của chính mình và tin tưởng vào ngày mai từ mảnh đất Phú Sơn này. Đây là lần đầu tiên và cũng sẽ là lần duy nhất tôi chia sẻ về quá khứ của mình. Sau này, tôi ao ước sẽ mãi mãi chôn chặt nó. Vẫn biết tôi chỉ là một trong vô số khối những mảnh đời khác. Nhưng những người như tôi thực sự cần được chia sẻ với cộng đồng, cần được yêu thương, được cảm thông và quan tâm, giúp đỡ... Qua bài viết này, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Ban giám thị, cảm ơn mảnh đất Phú Sơn - cái nôi hướng thiện đã sinh ra tôi lần thứ hai, đã giáo dục tôi, đưa tôi về con đường chính nghĩa; cảm ơn những cán bộ đã đem lòng bao dung, tạo cho tôi điểm tựa, lắng nghe những tâm sự của tôi; cảm ơn mẹ của tôi, những người thân trong gia đình, bạn bè đã rộng lòng tha thứ cho tôi, động viên khích lệ tôi tiếp tục sống. Tôi có niềm tin và hy vọng vào ngày trở về. Vì tôi biết mấy năm gần đây, nhiều doanh nghiệp đã mở rộng vòng tay đỡ đầu, tạo công ăn việc làm cho những phạm nhân có một thời lầm lỗi đang hoàn lương trở về. Tôi sẽ cố gắng nắm lấy cơ hội đó vào một ngày không xa. Hà Thị Lan Anh (phạm nhân Trại giam Phú Sơn 4) Các bài khác Phá thai vì nghi ngờ là con của nhân tình Mới yêu đã khuất phục trước ham muốn của anh Sự trả giá (P.2) cam nang lamtruyen.com Bản quyền thuộc về © lamtruyen.com